Sự bận rộn khiến chúng ta cảm thấy cuộc sống đang trôi qua trong tầm kiểm soát của mình, đánh lừa não bộ rằng bản thân cũng có đôi chút thành tựu, để từ đó bớt hoài nghi về cuộc sống…
Sự bận rộn khiến chúng ta cảm thấy cuộc sống đang trôi qua trong tầm kiểm soát của mình, đánh lừa não bộ rằng bản thân cũng có đôi chút thành tựu, để từ đó bớt hoài nghi về cuộc sống…
Họ say sưa lướt qua các trang tin tức giải trí và mạng xã hội. Họ không có đam mê hay yêu thích cụ thể điều gì. Họ không có động lực cải biến bản thân, và không muốn dành thời gian suy nghĩ về cuộc đời.
Có thể ví hương ước như một “thước đo chuẩn mực” cho đạo đức, nhân cách, vai trò, trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với gia đình, dòng họ, cộng đồng.
Thấy hàng xóm có bất cứ biểu hiện nào hơn mình, họ không chịu nổi. Thấy đồng nghiệp có bất cứ cơ hội thăng tiến nào hơn mình, họ cũng tìm cách hoặc công khai, hoặc ngấm ngầm cản phá.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi mọi người ngày càng dành ít thời gian để giao tiếp hơn. Một số nguyên nhân có thể được kể đến như sự phát triển của mạng xã hội hay lệnh giãn cách trong đại dịch.
Tình bạn là loại tình cảm gắn bó hai hay nhiều người với nhau mà qua đó mỗi người đều tìm thấy ở bạn mình một cái “tôi” thứ hai mà ít nhiều mang tính chất lý tưởng.
Cũng giống như chi tiêu cho các tòa nhà hay đường sá tạo ra nguồn vốn vật chất, quá trình đầu tư vào tri thức cũng tạo ra vốn con người.
Những đề xướng “cách mạng tính dục”, “giải phóng tính dục”… (ở phương Tây cuối những năm 60) không mang lại những kết quả mong đợi, trái lại, còn làm biến dạng đời sống tính dục của con người theo hướng “giảm giá trị” của nó.
Người thụ động sẽ không tự đi tìm kiếm những trải nghiệm mới. Họ khá hạnh phúc, hài lòng khi sống trong giới hạn vùng an toàn của mình ngay cả khi biết rằng điều đó khiến họ trì trệ, không phát triển.
Mỗi thành phố đều gắn liền với những truyền thuyết đô thị khác nhau. Không chỉ có những bóng ma, thành phố được tạo nên từ nỗi sợ vô hình, ám ảnh từ quá khứ cùng một tâm trí nhiều… mê tín.