Sau Thế chiến II, những “phép màu châu Á” xuất hiện, đầu tiên là Nhật Bản, sau đó là Đài Loan, Hàn Quốc và gần đây nhất là Trung Quốc. Việt Nam là cái tên tiếp theo, nhưng ở điều kiện hoàn toàn mới.
Sau Thế chiến II, những “phép màu châu Á” xuất hiện, đầu tiên là Nhật Bản, sau đó là Đài Loan, Hàn Quốc và gần đây nhất là Trung Quốc. Việt Nam là cái tên tiếp theo, nhưng ở điều kiện hoàn toàn mới.
Thế hệ phụ huynh trẻ, giàu có ở Trung Quốc lựa chọn cho con cái học ở những trường tư áp dụng triết lý giáo dục phương Tây, thay vì trường công mà họ cho là trì trệ, áp lực.
Nền giáo dục nước ta đã tiến hành nhiều đợt cải cách. Song những cải cách đó thực chất chỉ là những cuộc sửa chữa hoặc thay sách giáo khoa. Không có thay đổi về nguyên lý, mà chỉ là những cải tiến vụn vặt.
Các quốc gia nghèo phải đối mặt với 4 thách thức chính trong cuộc chiến chống coronavirus: Tài trợ cho vắc-xin, các điểm nghẽn cơ cấu trong nước, lực lượng y tế quá tải và xác định những người cần vắc-xin.
Khi Hong Kong vừa được trao trả cho Trung Quốc, tôi và đồng nghiệp được tham gia làm quy hoạch cho khu Phố Đông, Thượng Hải.
Cuộc chiến chống lại COVID-19 chỉ có thể thành công bằng cách đảm bảo quyền tiếp cận y tế bình đẳng. Và việc ưu tiên bán vắc-xin cho những quốc gia trả giá cao nhất không phải là cách tiếp cận đúng đắn.
Đơn vị tính điểm xét tuyển vào Đại học Y Hà Nội tối thiểu là 0,05 điểm, nghĩa là thí sinh chỉ thiếu 1 phần 20 điểm sẽ bị loại. Nói cách khác: khoảng cách về trình độ học vấn chỉ chênh nhau 0,05 điểm.
Cái tâm lý “học để làm quan” bám rễ từ thời phong kiến nay vẫn còn hằn sâu trong tâm trí nhiều người Việt, với hình dung quan đồng nghĩa với ăn trắng mặc trơn, “ăn trên ngồi chốc”!
Từ một đất nước “tươi đẹp và hạnh phúc”, Yemen đã bị tàn phá nghiêm trọng, “chia năm xẻ bảy” bởi xung đột và nội chiến trong nhiều năm qua.
Cờ bạc như những chiếc vòi bạch tuộc nguy hiểm, bóp nghẹt nhiều cuộc đời, mái nhà. Một chiếc vòi bạch tuộc bị chặt đi, ai dám khẳng định sẽ có những chiếc vòi mới, khỏe hơn, tinh vi hơn mọc ra?