Mỗi một chính phủ được Hoa Kỳ giúp nắm lấy quyền lực ở Việt Nam đều chứng tỏ là mình không có khả năng. Tất cả họ đều bị người dân Việt Nam khước từ.
Mỗi một chính phủ được Hoa Kỳ giúp nắm lấy quyền lực ở Việt Nam đều chứng tỏ là mình không có khả năng. Tất cả họ đều bị người dân Việt Nam khước từ.
Mỹ đã làm đạo diễn cho những cuộc bầu cử để trao quyền hành cho “những kẻ tham nhũng, ích kỷ, và độc tài khoác bộ áo lãnh tụ quốc gia”.
Máu chảy ngập bàn chân, nhiều người bị chết thân xác không còn nguyên vẹn, nhiều cháu bé khi mẹ đã chết nhưng vẫn không hề hay biết và vẫn còn ôm bầu vú mẹ…
Cả tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu đều trẻ tuổi và đầy tham vọng, đều là những tay lèo lái xảo quyệt các âm mưu ám độc và đảo chính vốn lan tràn trong giới quân đội cầm quyền Nam Việt Nam.
“Tôi nói với họ [người Mỹ] rằng, miền Nam Việt Nam cần một người như Hồ Chí Minh, một lãnh tụ thật sự, chứ không phải một người của Mỹ. Nhưng họ không bao giờ hiểu được điều đó”.
“Sin City” ở An Khê gồm 50 quán bar được quy hoạch khép kín như một khu đô thị. 600 “chiêu đãi viên” người Việt ở nơi đây sẽ phục vụ lính Mỹ từ bàn uống rượu, sàn khiêu vũ cho chiếc đến chiếc giường “phòng nghỉ”.
Có lúc các điệp viên ở miền Nam Việt Nam yêu cầu CIA trả công bằng những chiếc áo ngực cỡ lớn. Không hiểu họ lấy những chiếc áo ngực này để làm gì?
Trong cơn hấp hối của chế độ Sài Gòn, chính trường Sài Gòn tháng 4/1975 vẫn rộn lên những đợt sóng ngầm của các thế lực cả trong và ngoài nước.
Giang hồ xưa cư xử với nhau rất “nghĩa khí”, không bao giờ ỷ lại vào lực lượng hùng hậu để “đánh hội đồng” theo kiểu “ruồi bu cùi bắp” như đám choai choai bây giờ mà sẵn sàng chơi “bặc-co” tay đôi “một chọi một”.
Năm 1967, Đài truyền hình Sài Gòn đã tổ chức cuộc thi hoa hậu trên truyền hình. Cuộc thi này đến nay có rất ít thông tin còn lưu lại.