“Chúng ta sinh ra từ đâu? Chúng ta sống như thế nào? Chúng ta đi về đâu? Ông là kẻ biết Brahman, xin hỏi ai là vị cai quản chúng ta đang sống trên cõi đời này với số phận của mình trong vui sướng và đầy đau khổ?…”.
“Chúng ta sinh ra từ đâu? Chúng ta sống như thế nào? Chúng ta đi về đâu? Ông là kẻ biết Brahman, xin hỏi ai là vị cai quản chúng ta đang sống trên cõi đời này với số phận của mình trong vui sướng và đầy đau khổ?…”.
“Cuộc hôn nhân” này không thể nào bị đổ vỡ, mà kéo dài xuyên suốt những thăng trầm của lịch sử và của sự truyền tải đạo Phật.
Trong cảm quan Ấn Độ cổ đại, cái đẹp nhục cảm tồn tại phổ biến trong thế giới. Tuy nhiên, cái đẹp nhục cảm đó gắn với khả năng sinh nở của vạn vật.
Rasa (cảm thức) – dhvani (khơi gợi) – alankara (tu sức) là bộ ba khái niệm cơ bản của thi pháp học Ấn Độ cổ điển.
Người Sài Gòn tin rằng đền thờ Bà Mariamman rất thiêng, do đó có rất nhiều người Việt đến làm lễ ở đền, bên cạnh những người gốc Ấn…
Nằm bên bờ sông Hằng linh thiêng của người Hindu, Varanasi là một trong những thành phố cổ nhất của Ấn Độ, mang nhiều nét đặc trưng văn hóa riêng biệt.
Ấn Độ là một quốc gia cực đoan. Hoặc là cực đẹp hoặc là cực xấu. Hoặc cực hiền lành, nhút nhát, hoặc cực hung dữ và biến thái. Hoặc cực sạch hoặc cực bẩn…
Trong nhiều thế kỷ, các nhà sản xuất nước hoa ở Kannauj (Ấn Độ) đã dày công nghiên cứu để tạo ra thứ tinh dầu được mệnh danh là “vàng lỏng”.
Sông Hằng chảy dọc Ấn Độ đã chứng kiến sự hưng vong, suy tàn của các triều đại trong lịch sử quốc gia tỷ dân, là trung tâm của đời sống tâm linh, kinh tế, chính trị đất nước.
Không có một quốc gia nào mà điện ảnh lại ảnh hưởng mạnh mẽ đến quảng đại quần chúng như ở Ấn Độ. Những năm gần đây, mỗi năm nước này đã sản xuất trên dưới 1000 phim truyện, quay gần 2.000 phim ngắn…