Bảo vệ thiên nhiên là một cuộc đấu tranh, rất dài và mệt mỏi, giữa con người với nhau. Còn thiên nhiên thì luôn im lặng, kể cả khi phán xét.
Bảo vệ thiên nhiên là một cuộc đấu tranh, rất dài và mệt mỏi, giữa con người với nhau. Còn thiên nhiên thì luôn im lặng, kể cả khi phán xét.
Chúng ta chỉ có một phần tỷ tỷ cơ may được tồn tại. Nghĩa là sự sống quý giá biết nhường nào. Và Trái đất có rất ít cơ may để cho sự sống nương náu… Nghĩa là bản thân hành tinh của chúng ta cũng quý giá biết nhường nào!
George Edward Moore (1873-1958) phát triển chủ nghĩa vị lợi lý tưởng thành thuyết hiện thực đạo đức, một triết lý độc lập với thuyết trực giác.
Mặc dù là người vô thần, Friedrich Nietzche tỏ ra rất sâu sắc khi phê phán những kẻ phụng thờ Thượng đế trên danh nghĩa, huỷ báng Ngài trong cung cách hành xử.
Triết gia Đức Arthur Schopenhaue (1788-1860) tin rằng Cái Xấu có ưu thế hơn, rằng thế giới, về cơ bản, gắn liền với Cái Xấu. Hạnh phúc chỉ lướt qua…
Immanuel Kant (1724-1804) xây dựng một học thuyết đạo đức dựa trên nền tảng “thiện chí”, ý chí nguyện tôn trọng các nguyên tắc luận lý.
Bất kỳ ai cũng phải tự tìm ra cách của riêng mình, tạo ra câu chuyện của riêng mình. Dĩ nhiên điều này khó khăn hơn rất nhiều việc phải học tập theo một ai đó nhưng chắc chắn nó sẽ mang lại cho bạn nhiều niềm vui hơn.
Mục đích ban đầu của John Stuart Mill là bảo vệ thuyết vị lợi của Jeremy Bentham, nhưng cuối cùng ông nhận thức ra rằng quan điểm của mình đối lập với học thuyết ấy.
Triết lý vị lợi hiện đại hình thành nhờ công của các nhà tư tưởng Anh, đặc biệt là Jeremy Bentham và John Stuart Mill, hai “ông tổ” của bộ môn Đạo đức học.
Triết lý khắc kỷ để cao sự tri túc (contentment – có nghĩa là biết đủ). Đây là một trong những yếu tố có giá trị nhất trong cuộc sống.