Mạng xã hội xoa dịu nỗi đau của mỗi cá nhân đang ngày càng bị cô lập, nguyên tử hóa trong guồng quay tư bản. Nhưng càng muốn trốn chạy khỏi thực tại khốc liệt chúng ta càng lún sâu vào thế giới ảo.
Mạng xã hội xoa dịu nỗi đau của mỗi cá nhân đang ngày càng bị cô lập, nguyên tử hóa trong guồng quay tư bản. Nhưng càng muốn trốn chạy khỏi thực tại khốc liệt chúng ta càng lún sâu vào thế giới ảo.
Loài người tồn tại đến thời điểm này suy cho cùng là nhờ tính năng kết nối. Những con người riêng lẻ kết nối thành thị tộc, những thị tộc riêng lẻ kết nối thành bộ lạc, những bộ lạc riêng lẻ kết nối thành quốc gia.
Tôi không phản đối AI, tôi chỉ cố gắng nhắc nhở mình mỗi khi sử dụng: Tôi đang đánh đổi điều gì và ở mức độ nào, đâu là giá trị, lý tưởng sống của mình, và tôi muốn mình là người thế nào trong tương lai?
Có những người sẽ chỉ đứng một mình, bất mãn trước niềm vui của xã hội hay hả hê trước nỗi đau chung của mọi người, hoặc không thì cũng bới móc, giễu cợt, tìm bằng được thứ để có thể chê tơi tả.
Cần nhìn nhận nghiện TikTok như một vấn đề thần kinh – tâm lý nghiêm túc. Nó không chỉ là chuyện “ngồi lướt điện thoại quá lâu” mà là sự thay đổi sâu sắc trong cách não bộ vận hành.
Liệu có khi nào bạn đang diễn mà không hay biết? Bao nhiêu phần trăm cuộc sống của bạn là diễn? Bạn có nhận ra điều đó không, và liệu có cách nào giảm tỷ lệ này xuống?
Câu chuyện về Telegram không chỉ là cuộc đối đầu giữa công nghệ và luật pháp, mà còn phản ánh mâu thuẫn sâu sắc giữa tự do cá nhân và an ninh tập thể trong kỷ nguyên số.
Người Việt ngày càng nghiện smartphone. Từ khi smartphone ra đời, cũng đã xuất hiện một lớp người được gọi là “thế hệ cúi đầu”.
Có một dạng nghiện đang lớn dần trong im lặng – nghiện drama. Cảm giác “biết chuyện sớm nhất”, được “hóng hớt tận gốc”, được “cười vào mặt người khác” là những liều dopamine dễ gây nghiện không kém gì thuốc lá.
Các nền tảng như Instagram, Snapchat và TikTok đưa giới trẻ chìm đắm theo vẻ đẹp lộng lẫy, cuốn hút, mặc cho sự thật đó là cái đẹp từ nhiều ứng dụng chỉnh sửa.