Lão Tử là người đầu tiên coi đạo là phạm trù tối cao của triết học, coi đạo là cái gốc của vạn vật và đưa ra một luận chứng triết học có hệ thống.
Lão Tử là người đầu tiên coi đạo là phạm trù tối cao của triết học, coi đạo là cái gốc của vạn vật và đưa ra một luận chứng triết học có hệ thống.
Sự tồn tại của linh hồn là một vấn đề phức tạp, gây nhiều tranh cãi. Phật giáo không chấp nhận có một cái linh hồn trước sau như một và càng không chấp nhận cái hồn đó đi đầu thai, như người đời lầm tưởng.
Bắt đầu từ Athur Schopenhauer, nhiều vấn đề triết học đã được xem xét dưới góc độ mới và có sự khác biệt so với quan niệm truyền thống trước đây.
Mục đích chủ yếu của Tâm lý học Phật giáo là giải đáp nguyên nhân khổ đau mà nhân loại phải tiếp nhận, và cách giải thoát sự thống khổ đó. Triết học và Tâm lý học Phật giáo đều có “Thủ hướng trị liệu”.
Nghiên cứu vũ trụ, cơ thể sinh vật và con người, người ta nhận thấy rằng thế giới chúng ta đang sống thật là huyền diệu với vô số những điều bí ẩn mà khoa học cho đến nay mới chỉ khám phá được một phần rất nhỏ.
Tôn Trung Sơn (1866 – 1925) quê ở Huyện Hương Sơn, Tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Bắt đầu hoạt động chính trị từ những năm 1890, ông nêu lên cương lĩnh của chủ nghĩa Tam dân: dân tộc, dân quyền và dân sinh.
Có thể nói thiền định là pháp môn căn bản của Phật giáo. Chính trong giáo pháp này con người đã tìm lại được con người đích thật của mình. Đức Phật nói, trong cái thân có mấy tấc này thôi mà ta có thể đi đến tận cùng thế giới.
Hầu như không ít người khi nói đến chủ nghĩa thực dụng (Utilitarianism) là hiểu với ý nghĩa không được tích cực cho lắm, do từ việc hiểu với ý nghĩa thông dụng, đời thường của từ ngữ này.
Con người càng lớn lên trong kỷ luật, trong tình yêu và trong kinh nghiệm sống thì hiểu biết của con người về thế giới và về vị trí của mình trong thế giới đó càng tự nhiên phát triển nhanh.
“Cái tôi” là cách mỗi người tự khẳng định mình trước người khác, không muốn mình là kẻ vô hình, không muốn là người mờ nhạt,… Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi.