Tư tưởng vọng ngoại khiến cái gì của Tây cũng tuyệt, lời Tây nói vu vơ cũng thành chân lý. Có nhiều nhà báo dựng hẳn một công thức phổ thông, chê thói hư tật xấu sẽ rút ra kết luận : “Hình ảnh này đập vào mắt người nước ngoài thì sẽ ra sao?”.
Tư tưởng vọng ngoại khiến cái gì của Tây cũng tuyệt, lời Tây nói vu vơ cũng thành chân lý. Có nhiều nhà báo dựng hẳn một công thức phổ thông, chê thói hư tật xấu sẽ rút ra kết luận : “Hình ảnh này đập vào mắt người nước ngoài thì sẽ ra sao?”.
Chúng ta ai cũng biết, cảm giác như thế nào, khi nhận điện thoại lúc nửa đêm. Cú điện thoại đêm nay không ngoại lệ.
Nếu có cơ hội, mỗi chúng ta cũng có thể cùng những người cũng có tấm lòng xung quanh mình để cùng giúp các em một cách bền vững hơn, để lòng tốt của mình được đặt đúng chỗ, đúng cách nhất, chứ không phải chỉ là “chạy trốn” và giải thoát sự áy náy của mình.
Thỉnh thoảng, chúng ta nghe đây đó có chuyện bạn A, bạn B… được gia đình cho đi du học, rồi “học không được phải về nước”.
Chúng ta vẫn luôn khen người Pháp là lịch thiệp, xã hội văn minh. Nhưng ngay trong bài đạo đức dành cho trẻ tiểu học, sách đã viết rất phũ phàng, phũ phàng đúng như cuộc sống có thể có.
Anh muốn cư xử một cách có đạo đức và anh cảm thấy cực kỳ khó xử khi đi ngang qua những người ăn xin, điều đó nghe thật là hay. Sự cảm thông, mẫn cảm… Nhưng đó thật ra là những tình cảm yếu đuối và không nhất thiết hữu ích…
Nền văn minh của chúng ta đang có nguy cơ sụp đổ trước những thiệt hại nghiêm trọng về xã hội cũng như môi trường sinh thái do nền kinh tế chạy theo ham muốn gây nên.
Nếu cứ hành xử đối với thế giới đầy biến động xung quanh theo lối bầy đàn thì chúng ta khó lòng mà khấm khá lên được, cho từng cá nhân cũng như cho cả quốc gia.
Ai đáng được kính trọng hơn? Một người sáng tạo ra các sản phẩm đẹp chỉ dành cho cho người giàu sử dụng, hay một người góp phần nâng cao năng suất lao động của thế giới kinh doanh và giải quyết nạn nghèo đói, sức khoẻ cho dân nghèo?
“Cuộc sống bây giờ mỗi ngày trôi qua với cảm giác chán ngán. Chán không phải vì cái gì cụ thể mà vì nó vô vị, vô nghĩa rất nhiều. Chúng em sống no đủ về kinh tế thật nhưng tinh thần lại vô cùng trống trải”.