Phải chăng, tiếng kêu của các “ông lớn” đã át đi tiếng than của những người lao động, doanh nghiệp dân doanh nhỏ bé? Hay có ai đó nghĩ rằng, dân lao động quen chịu khổ rồi, khổ tý nữa cũng không sao?
Phải chăng, tiếng kêu của các “ông lớn” đã át đi tiếng than của những người lao động, doanh nghiệp dân doanh nhỏ bé? Hay có ai đó nghĩ rằng, dân lao động quen chịu khổ rồi, khổ tý nữa cũng không sao?
Rất nhiều người khi đã vào biên chế rồi thì chây ì, lười nhác, đi muộn về sớm, thích đấu đá quyền lợi hơn là học hỏi, cống hiến. Đây là một thất bại của thị trường lao động..
Bỏ ra hàng chục ngàn USD để mua một tấm vé đến nước Mỹ có phải là điều điên rồ? Nếu biết rằng, có khoảng 40 triệu người đang sống trong mức nghèo khổ ở đây, liệu giấc mơ Mỹ có tan vỡ?
Trong công cuộc đổi mới đất nước, việc tăng cường phúc lợi xã hội đã trở nên cần thiết để nhà nước có thể đáp ứng những nhu cầu cơ bản, thiết yếu của người dân.
Hệ thống phân phối thu nhập của thế kỷ 20 đã sụp đổ, tạo ra một cấu trúc giai cấp toàn cầu mới với sự nổi lên của giai cấp “Vô sản Bấp bênh” – Precariat.
Nghiên cứu cơ cấu xã hội – nghề nghiệp, sự biến đổi cơ cấu xã hội – nghề nghiệp là chìa khóa để hóa giải những xu hướng xơ cứng, thoái bộ, bất ổn, thậm chí là cả nguy cơ đổ vỡ xã hội.
Takahashi ngủ tại bến xe bus hơn hai tuần khi những quán cà phê internet đóng cửa do lệnh phong tỏa. Anh chỉ là một trong số 4.000 người vô gia cư đang sống tại những quán cà phê internet ở Tokyo.
Vô sản mới, những người lao động phải làm công việc bấp bênh và nhiều rủi ro, nay lại càng đông đảo và sống trong một tình trạng còn bấp bênh hơn nữa bởi đại dịch COVID-19.
Đại dịch COVID-19 đã khiến sự phân tầng xã hội ở Mỹ ngày càng thêm sâu sắc với sự nổi lên của 4 nhóm người mới rất cần được quan tâm.
Theo ước tính của Hiệp hội Xiếc Italia, đại dịch COVID-19 cướp đi nguồn thu nhập của hơn 5.000 đơn vị biểu diễn và 20.000 nghệ sĩ trong ngành xiếc.