Tuệ Trung Thượng Sĩ Trần Tung (1230-1291) không chỉ là thầy của vua Trần Nhân Tông, của phái Trúc Lâm mà còn là nhà tư tưởng của dân tộc Đại Việt.
Tuệ Trung Thượng Sĩ Trần Tung (1230-1291) không chỉ là thầy của vua Trần Nhân Tông, của phái Trúc Lâm mà còn là nhà tư tưởng của dân tộc Đại Việt.
Bịt mắt để dùng tâm mà nhìn, bịt tai để dùng tâm mà nghe, bịt miệng để dùng tâm mà nói. Khi tâm ở trạng thái tịnh, không bị quấy rầy bởi những điều xấu thì từ tâm mới phát sinh những điều thiện.
Thiền Phật giáo là phương pháp rèn luyện một cách đặc trưng nhất những tiềm năng thẩm mỹ, vì thế, nó thu hút sự quan tâm của nghệ sĩ khắp nơi, kể cả thế giới Tây phương.
Bài thơ nhắn nhủ rằng, phú quý công danh chỉ là mộng ảo, là chiêm bao, điều quan trọng là phải khám phá ra chính mình, tìm thấy và nhận ra cái không đến không đi, không được, không mất…
Đúng như tên gọi, bài thơ được viết vào một ngày xuân khi Trần Nhân Tông đã rời bỏ vị thế của một thái thượng hoàng để xuất gia tu Phật. Đó chính là mùa xuân muộn trong quãng đời của Người.
Bạn làm sao biết được những gì xảy ra với tâm hồn mình, nếu bạn không chịu dừng lại và nhìn vào bên trong.
Thanh tịnh tâm hồn là gì? Nó là một trạng thái vắng lặng và thanh bình của nội tâm cùng với một cảm giác tự do. Một khi không còn những suy nghĩ và lo lắng thì không có phiền muộn, căng thẳng và sợ hãi.
Nghệ thuật Phật giáo cũng như triết học Phật giáo đòi giải phóng cho con người từ cõi mê sang bến giác của Phật tính Niết bàn. Bởi vậy, không bao giờ nghệ thuật Phật giáo nhằm vào hình tướng khách quan bên ngoài…
Thi nhân vẫn còn đó, vẫn mỉm nụ cười vô sự, song hành cùng chúng ta trên vạn nẻo đường đời cát bụi phiêu du.