Hành vi phạm tội của các quan chức trong đại án Việt Á gây thiệt hại rất lớn về kinh tế, tài sản, thậm chí gián tiếp khiến sản xuất, lưu thông hàng hóa và đời sống xã hội tại nhiều địa phương bị đình trệ.
Hành vi phạm tội của các quan chức trong đại án Việt Á gây thiệt hại rất lớn về kinh tế, tài sản, thậm chí gián tiếp khiến sản xuất, lưu thông hàng hóa và đời sống xã hội tại nhiều địa phương bị đình trệ.
Đã là quan chức thì không thể vô tư nhận quà biếu một cách hồn nhiên theo kiểu “tớ cảm ơn” và suy nghĩ giản đơn coi như lẽ tất nhiên.
Nhìn vào những phát ngôn của ông Nguyễn Thanh Long, nhiều người đã nhầm tưởng ông là một người rất trong sạch, rất thanh liêm. Thế nhưng, đó chỉ là sự dối trá của một tham quan…
Vụ án này nổi lên “tính hai mặt của đồng tiền”. Đồng tiền tội lỗi của những kẻ phạm tội ăn trên nỗi đau, xương máu của đồng bào mình và đồng tiền cứu mạng, thoát án tử, giảm án tù cho các bị cáo.
Trong một nền văn hóa coi trọng mối quan hệ cá nhân như ở Việt Nam, có những vùng xám, khiến cho việc phân biệt đâu là cảm ơn “trong sáng”, đâu là cảm ơn “không trong sáng” không hề dễ dàng.
Trong một xã hội với trình độ dân trí cao, sự điều chỉnh hành vi bằng đạo đức mang tính tự nguyện và đôi khi có khả năng ngăn ngừa sai trái mạnh hơn cả tính cưỡng chế của pháp luật.
Họ đã vét những đồng tiền đáy túi của đồng loại trong cơn khốn khó vì dịch bệnh bất ngờ. Thậm chí, họ vơ vét cả những người phụ nữ làm nghề “nhạy cảm” vừa thoát cảnh tù tội bị trục xuất về nước…
Tham nhũng và lãng phí làm chậm sự phát triển kinh tế – xã hội, đi liền với nhau như một cập bài trùng và được nhận diện là một trong bốn nguy cơ đe doạ sự tồn vong của chế độ.
Không ít quan chức xây dựng dinh thự, biệt phủ và nói rằng nhờ bản thân, gia đình làm ruộng vườn, nuôi heo gà, thậm chí buôn bán chổi đót. Họ lao động cật lực, đến “thối cả móng tay” mới có được thành quả như vậy.
“Với loài sâu mọt đục khoét nhân dân cũng thế, nếu phải giết đi một con sâu mà cứu được cả rừng cây thì việc đó là cần thiết, hơn nữa còn là một việc làm nhân đạo”.