Bất cứ giai đoạn nào, các sử gia cũng tìm ra được một người phụ nữ để gánh (chịu) trách nhiệm cho sự diệt vong hay biến cố của một triều đại.
Bất cứ giai đoạn nào, các sử gia cũng tìm ra được một người phụ nữ để gánh (chịu) trách nhiệm cho sự diệt vong hay biến cố của một triều đại.
Đó là năm Tự Đức thứ 2 (1849), gần 2 thập kỷ sau cái chết của Lê Văn Duyệt và cuộc biến thành Phiên An. Câu chuyện về họ trở lại đầy ám ảnh ngay chính trong hoàng cung Huế.
Hành trình ngoạn mục của Tạ Quang Cự bắt đầu với biến động dọc theo biên giới Nghệ An, nơi quân Xiêm bắt đầu đẩy mạnh ảnh hưởng tại các Mường Lào.
Phía sau quan lộ ấn tượng của Trương Đăng Quế là gì? Khi chúng ta đến Đà Nẵng, thật ra Trương Đăng Quế đã như vị toàn quyền cai trị từ khoảng 20 năm…
Điểm lại những nghiên cứu về thể chế chính trị của Champa, từ những quan điểm cho rằng Champa là một vương quốc theo kiểu tập quyền đến quan điểm coi đây là một liên bang (hoặc liên hiệp).
Đọc sách báo, tôi thấy rất khó phân biệt hai từ vua và hoàng đế. Ví dụ, khi thì “vua Lê Thánh Tông”, có khi “hoàng đế Lê Thánh Tông”. Cho hỏi, vua và hoàng đế có khác nhau không?
Hoàng Quýnh là một quan chức chưa bao giờ vượt quá phẩm hàm tòng nhị phẩm, nhưng lại thân cận với vua. Dưới tay Hoàng Quýnh, nhiều người đã “ngã ngựa”, gồm cả Nguyễn Công Trứ và Lê Văn Duyệt…
Cả “tứ trụ sử học” của miền Bắc Việt Nam – gồm các ông Đinh Xuân Lâm, Phan Huy Lê, Hà Văn Tấn, Trần Quốc Vượng – đều có quan điểm giống nhau, cho rằng Triệu Đà là kẻ xâm lược.
Cách chia mục của Trần Trọng Kim trong “Việt Nam sử lược” đã thể hiện rõ việc coi nhà Triệu là triều đại chính thống của người Việt. Nhưng quan điểm này bị học giả cùng thời là Phan Khôi phản đối dữ dội.
Đọc quan điểm của Đào Duy Anh thì chúng ta biết được giáo trình mà ông biên soạn cho sinh viên thời đó đánh giá ra sao về Triệu Đà. Và quan điểm của Đào Duy Anh là dòng chảy xuyên suốt ở miền Bắc.