Hãy khẽ gọi tôi bằng tên

Hãy khẽ gọi tôi bằng tên
Hãy cho tôi uống đầy những giọt nước nguồn
Và tôi biết ngày gặp lại sẽ trở thành hiện thực,
Tôi sẽ về, và tôi sẽ giữ lời…

Hãy khẽ gọi tôi bằng tên (Позови меня тихо по имени) là một bài hát tuyệt hay của nhóm nhạc đến từ nước Nga Lyube (Любэ), được sáng tác đầu những năm 2000.Bài hát là dòng cảm xúc của một người vì một lý do nào đó phải rời xa quê hương, nhưng suốt cuộc đời vẫn đau đáu một nỗi niềm trở lại. Trong suốt bài hát, những hình ảnh thân thuộc của nước Nga như cây tử đinh hương, phúc bồn tử, ánh trăng xanh lưỡi liềm, tiếng chuông ngựa, những con đường đất được nhắc đến như những kỷ niệm gắn bó với Tổ quốc yên bình.

Bài hát được phối khí chỉ với tiếng guitar gỗ càng làm tăng thêm tâm trạng cô đơn, khắc khoải, mãi mong ngày trở về của người con xa xứ.

Nếu bạn là người yêu thích các bài hát trữ tình, nghe bài hát này, chắc chắn bạn sẽ không thể nghe chỉ một lần…

Позови меня тихо по имени
Ключевой водой напои меня
Отзовётся ли сердце безбрежное,
Несказанное, глупое, нежное.

Hãy khẽ gọi tôi bằng tên
Hãy cho tôi uống đầy những giọt nước nguồn
Có đáp lại chăng con tim bao la
dại khờ và mỏng manh?

Снова сумерки всходят безсонные
Снова застят мне стёкла оконные
Там кивает сирень и смородина,
Позови меня тихая родина.

Một lần nữa những đêm dài thao thức
Một lần nữa kính cửa sổ khép lại.
Và ngoài kia cây tử đinh hương và phúc bồn tử như đang vẫy gọi.
Hãy gọi tôi bằng tên, hỡi tổ quốc thanh bình

Припев:
Позови меня, на закате дня
Позови меня, грусть-печаль моя, позови меня.

Điệp khúc:
Hãy gọi tôi, lúc buổi chiều tàn
Hãy gọi tôi, nỗi sầu muộn trong tôi, hãy gọi.

Знаю, сбудется наше свидание,
Затянулось с тобой расставание.
Синий месяц за городом прячется,
Не тоскуется мне и не плачется.

Tôi biết ngày gặp lại sẽ trở thành hiện thực,
Sự chia ly đã trải bao tháng ngày.
Ánh trăng khuyết còn ẩn mình sau thành phố.
Tôi đã không còn có thể buồn nhớ, khóc than.

Колокольчик-ли, дальнее эхо-ли?
Только мимо с тобой мы проехали.
Напылили кругом, накопытили,
Даже толком дороги не видели.

Vang vọng phía xa tiếng chuông ngựa nhỏ?
Mà Tôi cùng Người chỉ thoáng đi qua.
Làm tung lên mịt mù bụi đất.
Và chúng ta đã không còn thấy rõ con đường.

Припев.
Điệp khúc.

Позови меня тихо по имени,
Ключевой водой напои меня.
Знаю, сбудится наше свидание.
Я вернусь, я сдержу обещание…

Hãy khẽ gọi tôi bằng tên
Hãy cho tôi uống đầy những giọt nước nguồn
Và tôi biết ngày gặp lại sẽ trở thành hiện thực,
Tôi sẽ về, và tôi sẽ giữ lời…

Theo GÓC HÀ NỘI

Tags: ,