Khi con người quá tự tin, họ thường thổi phồng cách nhìn nhận về bản thân một cách khá rỗng tuếch. Những người nghĩ mình thông minh nhất hay giỏi giang nhất, rốt cuộc có khi là người ít hiểu biết và kém năng lực nhất.
Khi con người quá tự tin, họ thường thổi phồng cách nhìn nhận về bản thân một cách khá rỗng tuếch. Những người nghĩ mình thông minh nhất hay giỏi giang nhất, rốt cuộc có khi là người ít hiểu biết và kém năng lực nhất.
Xã hội ngày càng phát triển thì con người ngày càng trở nên cô đơn. Có những nỗi lòng chẳng biết trải cùng ai, có những tâm tư chẳng thể giãi bày, có những nỗi đau chẳng thể san sẻ…
“Chúng tôi cần bắt đầu làm việc trong những lĩnh vực tâm lý học và đặt ra mục đích khách quan cho cuộc đấu tranh của chúng tôi không phải là ý thức mà là hành vi”.
Tâm lý học thường dễ bị hiểu sai theo nhiều cách. Đa phần là vì mọi người không có nhiều kiến thức và trải nghiệm trực tiếp với ngành khoa học này.
Hành vi này thường được nhắc đến nhiều trong các mối quan hệ yêu đương, và để lại một vết thương lòng khó phai cho người khác; hoặc để lại một bài học trưởng thành vĩnh viễn.
“Làm sao tôi có thể chấp nhận nỗi đau này được?”. Chào đón và cứ để mặc những cảm xúc dữ dội thay vì đẩy chúng đi – có thể là chìa khóa để thoát khỏi những trải nghiệm khó chịu.
Việc phân đoạn quá trình phát triển tâm lý người phác họa cho chúng ta thấy rõ những nét tâm lý đặc trưng cho từng lứa tuổi.
Theo phân tâm học cổ điển của Sigmund Freud, nhân cách con người được xây dựng qua sự tương tác phức hợp giữa các xung năng với những kinh nghiệm thời niên thiếu của họ.
Bạn đã từng tự nhủ mình sẽ bắt đầu công việc vào lúc 10 giờ sáng và sẽ xong công việc trước giờ ăn trưa. Bây giờ là 1:40 chiều – và cuối cùng bạn vẫn chưa bắt đầu được công việc. Vậy chuyện gì đã xảy ra thế?
Trong thập niên 1960, 1970, mối liên hệ giữa chủ nghĩa Marx và phân tâm học trở thành một chủ đề nổi bật trong đời sống học thuật của Pháp. Herbert Marcuse là gương mặt tiêu biểu cho xu hướng này.