Chủ nghĩa Cộng sản từ ngõ hẻm ở Sài Gòn

Trong một ngõ hẻm chật hẹp ở Sài Gòn
Cụ già neo đơn nhận thuốc ho từ thiện
Anh xe ôm chở người nghèo tình nguyện
Chị hàng rong uống trà không mất tiền…

Trong một ngõ hẻm chật hẹp ở Sài Gòn
Có những con người với trái tim rộng mở
Dù cuộc mưu sinh với họ đầy gian khổ
Họ vẫn sẻ chia, không toan tính với đời

*     *     *

Tôi thấy Marx đứng đó, nhìn họ và mỉm cười
Họ chẳng biết về ông, một ông Tây râu rậm
Chủ nghĩa Cộng sản? Họ chẳng cần quan tâm
Với họ, quá xa vời và lạ lẫm

Điều Marx nhận ra đã khiến ông mỉm cười:
Từ vô thức của họ trồi lên mầm Cộng sản
– Một ước mơ lặng thầm nơi sâu thẳm
Về thế giới không đường biên giữa con người

Họ đã chứng minh rằng hạnh phúc
Sẽ đến từ sẻ chia và tình người
Họ phủ định thứ tín điều ô nhục
Rằng đồng tiền là cứu rỗi của đời

*     *     *

Cộng sản đã nằm trong vô thức loài người
Từ hang đá cổ xưa đến những thành phố mới
Và Marx kéo nó lên từ bóng tối
Cho chúng ta chiêm ngưỡng dưới mặt trời

Dù có nguyền rủa Marx và những người Cộng sản
Bạn không thể chối bỏ sự thật bất ngờ:
Bạn cũng là người Cộng sản tiềm ẩn
Giấu trong tim mình giấc mộng nguyên sơ

Dù cụm từ “Cộng sản” có biến mất một ngày mai
Bánh xe lịch sử vẫn không ngừng vận động
Bằng cuộc đấu tranh trong vô thức của nhân loại
Giữa và tham vọng hẹp hòi và ước mơ đại đồng…

*     *     *

Tôi là kẻ mộng tưởng lang thang qua ngõ hẻm Sài Gòn
Trong đầu, ca từ của John Lennon vang vọng:
“Bạn có thể nói rằng tôi đang mơ mộng
Nhưng tôi không hề cô đơn”

REDS BLOG

Tags: , ,