Mỗi viên đạn của anh…

Anh lặng thinh như loài báo rình mồi
Vẻ khoáng đạt của nụ cười
Sự sảng khoái trong lời nói
Được dồn nén vào lồng ngực
Nơi tim anh hồng như thép nung
Ánh mắt anh sắt đá, lạnh lùng
Tập trung vào đầu cây súng
Khiến thời gian như đóng băng…

Anh xiết cò súng, và đó là khoảnh khắc
Cách mạng cháy bùng lục địa Mỹ La tinh
Sartre nhìn thấy màu đỏ của hiện sinh
Và những người du kích
Ở Việt Nam, và trên toàn hành tinh
Được tiếp thêm lửa đấu tranh…

Mỗi viên đạn của anh
Là định nghĩa vô cùng minh bạch
Về một cuộc hành trình
Về điều được gọi là hạnh phúc…

CHE!

REDS BLOG

Tags: ,