Mô hình chiến tranh thế hệ thứ sáu đang được thử nghiệm ở Syria

Theo nhận định của nhiều chuyên gia quân sự, những gì đang diễn ra ở Syria hiện nay hoàn toàn không phải là “nội chiến” như một số phương tiện truyền thông phương Tây nhận xét mà là cuộc thử nghiệm một mô hình chiến tranh mới, được gọi là chiến tranh thế hệ thứ sáu.

Theo cách phân loại của các nước phương Tây, chiến tranh thệ hệ thứ sáu là loại hình chiến tranh tiếp theo năm thế hệ trước bao gồm:

Chiến tranh thế hệ thứ nhất ra đời trong kỷ nguyên vũ khí lạnh được đặc trưng bởi sự dàn trận của hai bên giao chiến theo tuyến.

Chiến tranh thế hệ thứ hai sử dụng chiến thuật hỏa lực và cơ động lực lượng như trong Chiến tranh thế giới lần thứ I.

Chiến tranh thế hệ thứ ba sử dụng chiến thuật cơ động trên phạm vi lớn của các binh đoàn chủ lực đột phá vào tuyến phòng ngự lớn của đối phương bằng các binh đoàn xe tăng và không quân mà điển hình là Chiến tranh thế giới lần thứ II.

Chiến tranh thế hệ thứ tư là chiến tranh bằng vũ khí hạt nhân, được thể hiện một phía trong vụ ném bom nguyên tử của Mỹ vào hai thành phố Hỉoshima và Nawasaki của Nhật Bản năm 1945.

Chiến tranh thế hệ thứ năm là chiến tranh bằng vũ khí công nghệ cao, hay còn gọi là chiến tranh công nghệ cao (High Technology War), được thể hiện trong các cuộc chiến tranh Vùng Vịnh năm 1990 – 1991; chiến tranh tại Kosovo năm 1999 và chiến tranh Iraq năm 2003.

Chiến tranh thế hệ thứ sáu có đặc trưng nổi bật là bên gây chiến sử dụng chủ yếu là các chủ thể phi chính phủ hoặc các công ty quân sự tư nhân của một hoặc nhiều nước làm công cụ thực hiện chiến tranh xâm lược, tập hợp dưới danh nghĩa “các lực lượng đối lập chống chính phủ” được hợp pháp hóa bằng các công cụ pháp lý quốc tế như Ủy ban Nhân quyền của Liên hợp quốc, Nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc hoặc Nghị quyết của Đại hội đồng Liên hợp quốc.

Bên xâm lược thường ngụy trang chiến tranh thế hệ thứ sáu dưới tên gọi “nội chiến” để đánh lừa dư luận quốc tế. Bản chất của loại chiến tranh này là sự lừa gạt, vô nguyên tắc và tàn bạo. Đó chính là loại hình can thiệp quân sự của một nước hoặc một nhóm nước chống lại một nước khác, trong đó không có các đòn tiến công của các binh đoàn xe tăng, hạm đội và máy bay. Loại hình chiến tranh này là một “phát minh mới” của Lầu Năm góc nhằm giành chiến thắng trước một quốc gia khác mà không cần phải tiến hành can thiệp trực tiếp trên quy mô lớn. Tuy nhiên, không vì thế mà cuộc chiến này kém phần đẫm máu hoặc ít tàn bạo.

Quan niệm chiến tranh thế hệ thứ sáu lần đầu tiên do William Lind, chuyên gia quân sự Mỹ, đề xuất vào năm 1989. Về sau, khái niệm chiến tranh thế hệ thứ sáu còn bao gồm cả “cách mạng sắc màu” hay “cách mạng nhung”. Chính vì vậy, Đại sứ của Mỹ hiện nay ở Nga, ông Michael McFaul, cũng được liệt vào danh mục các tác giả của học thuyết về chiến tranh thế hệ thứ sáu, bởi ông là một trong các chuyên gia bậc thầy về việc sử dụng các cuộc nổi dậy phi bạo lực để lật đổ chính phủ hợp pháp của một quốc gia nào đó khi không đáp ứng lợi ích của Mỹ.

Về bản chất, chiến tranh thế hệ thứ sáu nhằm đè bẹp ý chí của dân chúng và bộ máy cầm quyền của một quốc gia, khiến họ không còn khả năng đối kháng. Xét về tiêu chí “chi phí/hiệu quả”, chiến tranh thế hệ thứ sáu được đánh giá rất cao thông qua việc sử dụng các thủ đoạn phá hoại mới để buộc quốc gia bị xâm lược phải tổn hao nguồn lực tài chính và quân sự trong khi phải đối phó với các hoạt động bạo loạn và khủng bố kéo dài, không ngừng nghỉ, sự hỗn loạn về kinh tế và xã hội ở trong nước dưới áp lực của cuộc chiến tranh thông tin – tâm lý và tư tưởng nhằm vào dân chúng và chính phủ cho đến khi họ phải đầu hàng.

Để tiến hành chiến tranh thế hệ thứ sáu, bên gây chiến sử dụng kết hợp nhiều phương thức hành động rất đa dạng.

Một là, sử dụng các băng đảng tội phạm, quân đánh thuê của các nước và mạng lưới khủng bố quốc tế tiến hành các hoạt động khủng bố hết sức tàn bạo để phá hoại các công trình dân sự và quân sự nhằm buộc người dân ở các khu vực bị tiến công phải khiếp sợ và chịu đầu hàng.

Hai là, sử dụng chiến thuật chiến tranh du kích bằng các toán quân phá hoại từ quy mô nhỏ đến quy mô lớn trên một khu vực lãnh thổ rộng lớn.

Ba là, sử dụng biện pháp phá hoại kết hợp với chiến tranh thông tin – tâm lý tàn phá có chủ đích nhằm vào các giá trị truyền thống lịch sử; làm băng hoại nền giáo dục, đạo đức, văn hóa và thẩm mĩ của dân chúng; biến các tầng lớp thanh niên thành những người không còn ý thức về các giá trị nhân bản, về tổ quốc, về quê hương xứ sở; chia rẽ hoàn toàn quốc gia bị xâm lược trên cả 4 lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội và quân sự.

Bốn là, áp dụng biện pháp chiến tranh pháp lý, nghĩa là tạo ra các “cơ sở luận chứng” như chính phủ sở tại “vi phạm nhân quyền” hoặc “không đáp ứng nguyện vọng của người dân” để biện minh cho các hành động can thiệp từ bên ngoài nhằm gây thiệt hại đối với bên bị tiến công; tiến hành các chiến dịch tuyên truyền rộng lớn nhằm giành giật sự thiện cảm và ủng hộ của cộng đồng quốc tế đối với hành động can thiệp, trong khi lại bao che và dung túng các hoạt động khủng bố, gây thiệt hại lớn đối với chính phủ của nước bị tiến công, thậm chí không công nhận chính phủ của một quốc gia được người dân bầu lên một cách dân chủ.

Năm là, áp dụng hình thức chiến tranh cường độ thấp trên lãnh thổ nước bị xâm lược với sự tham gia của bất kỳ lực lượng quân sự nào ở bên ngoài.

Sáu là, tổ chức cuộc “cách mạng nhung” thông qua các hoạt động biểu tình phi bạo lực hoặc kết hợp với các hành động bạo lực, có sử dụng phổ biến công nghệ Internet.

Những gì đang diễn ra ở Syria là cuộc thử nghiệm điển hình mô hình chiến tranh thế hệ thứ sáu. Cái gọi là “nội chiến” ở Syria chỉ là lớp vỏ để che đậy hành động can thiệp từ bên ngoài dưới hình thức chiến tranh thế hệ thứ sáu. Đây là cuộc can thiệp từ bên ngoài chống lại một quốc gia có chủ quyền và theo đuổi các mục đích hoàn toàn xa lạ với Hiến chương của Liên hợp quốc. Thí dụ điển hình là hành động của Israel tấn công các mục tiêu quân sự ngay giữa thủ đô Damas của Syria được một số nước phương Tây biện minh là “hành động tự vệ” và “Israel có quyền phòng vệ chính đáng” trước “nguy cơ an ninh từ phía Syria (!?). Theo nhận định của nhiều chuyên gia quân sự, một khi chiến tranh thế hệ thứ sáu được thử nghiệm thành công ở Syria, loại hình chiến tranh này sẽ được áp dụng để lật đổ chính quyền tại nhiều nước khác (1,2).

Do đó, những nước có quan hệ hữu nghị với Syria theo các hiệp ước và các thỏa thuận đã được ký kết hoàn toàn có cơ sở để giúp đỡ về chính trị, pháp lý, thông tin, kinh tế, tài chính, quân sự và kỹ thuật quân sự mà không sợ vi phạm luật pháp quốc tế. Bất kỳ hành động nào của bất kỳ quốc gia nào ngăn cản sự giúp đỡ này đều có thể bị các nước hữu nghị với Syria coi là hành động thù địch chống lại một quốc gia có chủ quyền (3).

Chính vì thế vì, mặc dù bị nhiều nước phương Tây phản đối Nga vẫn chuyển giao vũ khí cho Chính phủ Syria. Bộ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Lavrov sau cuộc gặp với Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon ngày 16-5-2013 đã chính thức tuyên bố rằng, Nga vẫn tiếp tục chuyển giao vũ khí cho Chính phủ Syria theo các hợp đồng đã ký trước năm 2011 và điều đó không vi phạm bất cứ một điều luật quốc tế nào. Hơn nữa, đó là những vũ khí có chức năng phòng thủ để Syria bảo vệ chủ quyền quốc gia (4).

——————————————-

Tài liệu tham khảo:

1. Сирия: гражданская война или реализация стратегии 4gw? http://mir-politika.ru/1655-siriya-grazhdanskaya-voyna-ili-realizaciya-strategii-4gw.html

2. США руками Израиля провоцируют третью мировую войну http://www.nakanune.ru/articles/17731/

3. Путин предупредил Израиль что Россия не потерпит больше нападений на Сирию http://maxpark.com/community/13/content/1979364?digest&utm_source=newsletter&utm_campaign=digest

4. Россия не скрывает свои поставки оружия в Сирию http://www.fondsk.ru/news/2013/05/17/rossija-ne-skryvaet-svoi-postavki-oruzhija-v-siriju-20542.html

Theo TẠP CHÍ CỘNG SẢN

Tags: , , , ,