Cơ chế vận hành phi quy luật kết hợp với quyền lực khiến những người trong bộ máy, ở bất cứ vị trí nào cũng có cơ hội để giành giật, đánh quả. Cả một xã hội đứt gãy về đạo đức công vụ.
Cơ chế vận hành phi quy luật kết hợp với quyền lực khiến những người trong bộ máy, ở bất cứ vị trí nào cũng có cơ hội để giành giật, đánh quả. Cả một xã hội đứt gãy về đạo đức công vụ.
Bí quyết kinh doanh, sự đam mê cống hiến chẳng còn ý nghĩa gì nếu trong môi trường kinh doanh và cạnh tranh, người tử tế phải đối mặt với những doanh nghiệp chỉ sống bằng “bí quyết đi đêm”.
Làm thế nào để có được những nhà lãnh đạo và quản lý liêm chính? Làm sao có thể kiểm soát được cái tôi vị kỷ để họ không dám tiêu cực hay tham nhũng?
Khoảng vài chục năm nay, động từ “chạy” ở nước ta có thêm một nghĩa mới. Khái niệm ấy ra đời rất tự nhiên từ thực tiễn cuộc sống và nghiễm nhiên tồn tại.
Từng là tiến sĩ luật, cán bộ hình sự, được phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang khi mới 37 tuổi, phong tướng khi mới 46 tuổi… ông Chung từng được kỳ vọng sẽ là một nhà lãnh đạo dám nghĩ dám làm.
Việc nghiên cứu tìm hiểu những yếu tố xã hội – cơ chế chi phối tham nhũng là một chủ đề nghiên cứu quan trọng, đặc biệt đối với Việt Nam – một quốc gia đang trong quá trình chuyển đổi xã hội sâu rộng.
Các công trình đội vốn, chậm tiến độ một phần lớn do tư duy “chặt chém”, “lại quả”. Và những lãnh đạo coi việc thực hiện công trình đó là cơ hội để kiếm chác.
“Ăn cắp” giờ công vụ là hành vi tham nhũng. Loại hình tham nhũng này hoàn toàn “tàng hình” và rất dễ thực hiện, không cần có chức vụ, quyền hạn cũng có thể thực hiện được.
Biết bao nhiêu căn nhà đã được “bán rẻ như cho”, biết bao nhiêu công ty quốc doanh được định giá thấp đến mức bất ngờ, gây thất thoát lớn tài sản quốc gia và làm giàu cho những kẻ cơ hội.
Ngay sau khi giành được chính quyền năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cảnh giác với những biểu hiện phát sinh về quan liêu, lãng phí.