Sài Gòn chật chội, hôi hám và khó thở

Sài Gòn chật chội, hôi hám và khó thở
Tôi bực bội, buồn chán và âu lo

Cu Tèo đâu hiểu điều gọi là đau khổ
Nó thổi bong bóng xà phòng vô tư

Những bong bóng mong manh
Muôn sắc màu lóng lánh

Tôi nhìn thật lâu, và nhận thấy
Chúng phản chiếu cả Sài Gòn và tôi, thật vậy

Nào hãy bay tới đây
Ta sẽ đỡ Sài Gòn trên một ngón tay

Nhưng tôi quả là thơ ngây
Cả Sài Gòn và tôi, vỡ tan trong khoảnh khắc

Và tôi cảm thấy
Hạnh phúc lóe lên trong một tích tắc…

Bong bóng bay bay
Mong manh, muôn màu sắc

REDS BLOG

Tags: