Con sư tử kiêu hùng và ngạo mạn

Con sư tử kiêu hùng và ngạo mạn
Là chúa tể của sa mạc mênh mông
Thần dân là loài linh cẩu, linh dương
Dành cho nó sự nể vì vô hạn

Thịt linh dương là khẩu phần sư tử
Linh dương gặm cỏ, linh cẩu ăn thịt thừa
Bốn mùa yên ổn theo luật thiên nhiên
Cho tới khi lũ kền kền bay đến

Gặp bầy đàn linh dương, kền kền nói:
“Sự tự do là quà tặng muôn loài
Kiêu hãnh như loài linh dương các ngươi
Sao phục tùng kẻ chuyên quyền vô lối?”

Gặp linh cẩu, lũ kền kền lại nói:
“Sự bình đẳng là lẽ phải muôn loài
Cao quý như loài linh cẩu các ngươi
Lẽ nào đành cam chịu ăn thịt thối?”

Lời đường mật của kền kền khôn lỏi
Làm mê mẩn những con vật ngu ngơ
Chúng tin tưởng một cách đầy ngây thơ
Ách sư tử chính chuyên cần lật đổ

Biết chuyện này, sư tử đầy thịnh nộ
Thét gầm vang như sấm để thị uy
Nhưng quyền lực chúa tể đã tàn suy
Bầy nổi dậy kéo đến hang sư tử

Chúng chiến đấu vì tự do, bình đẳng
Bằng gọng kìm sắt thép của hàm răng
Và cặp sừng nhọn hoắt như dao găm
Theo tiếng gọi của kền kền háu đói

Cuộc tử chiến diễn ra đầy khiếp đảm
Vuốt sư tử vung lên như lưỡi gươm
Nanh sư tử cắm ngập đến tận xương
Xác lũ vật đáng thương nằm chất đống

Những con vật nổi loạn không nao núng
Dồn sư tử vào vách đá tựa lưng
Máu nhuộm đỏ trên bộ lông oai hùng
Con sư tử khốn cùng dần kiệt sức

Đòn cuối cùng, loài kền kền hiểm ác
Chiếc mỏ khoằm của chúng cắm thật sâu
Vào vết thương trên lồng ngực đớn đau
Trái tim sư tử vỡ toang, ngừng đập…

Bầy thú vật mừng vui trong đêm tối
Chúng mơ mộng về một ngày sáng tươi
Với linh dương – là gặm cỏ thảnh thơi
Với linh cẩu – thịt linh dương tươi rói…

Trên những xác chết bốc mùi hôi thối
Loài kền kền no bụng hả hê cười

REDS BLOG

Tags: