Suy ngẫm từ những vết sẹo khắc sâu vào núi đồi

Ngọn núi thiêng của tuổi thơ tôi giờ chằng chịt vết thương vì bị đốn cây, xẻ đường…

Gần một năm rồi tôi mới có dịp về quê. Quê tôi là một xã vùng ven của một thành phố cao nguyên. Nhìn những con đường phẳng lỳ, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát hai bên đường tôi không thể không vui mừng vì quê hương ngày một khởi sắc.

Vốc miếng nước mát lạnh rỉ ra từ đá núi cao nguyên rửa mặt, tôi quay về nhìn núi, chao ôi, ngọn núi hùng vĩ ngày nào giờ đây đang bị đào xới nham nhở. Những con đường rộng lớn hình díc dắc, những nền dự án khổng lồ, những bậc thang to như sân bóng, giống những nhát dao cứa sâu vào da thịt một người con xa quê như tôi vậy.

Ngọn núi này, trong ký ức chắp vá của tôi vài mươi năm trước là một cái gì đó vừa bí hiểm, vừa đáng sợ. Nhìn từ xa, bất kể ngày hay đêm, núi cũng chỉ có một màu xanh xam xám, sâu thẳm, mê hoặc và đầy huyền bí.

Những người bạn ngày đó, nay chắc nhiều người đã lên chức ông ngoại, không biết có bạn nào xót xa, khi ngọn núi thiêng ngày nào đang bị đào bới nham nhở bởi những mẹ tôi bảo, trong núi có thần rừng.

Thần rừng là những vị thần canh giữ những khu rừng, và họ sẽ phù hộ cho mọi người được khỏe mạnh, mùa màng được bội thu nếu chúng ta không tàn phá rừng của họ.

Trên núi còn có những con ma trành, là những con ma luôn đi theo con hổ và phục dịch nó như kẻ hầu người hạ. Ma trành thường làm công việc dụ dỗ người đi lạc vào rừng sâu, để hổ ăn thịt người đó. Và mẹ quả quyết rằng, dù như thế nào cũng không được lên rừng một mình, đặc biệt là con nít như tôi. Những đêm tối trời và thoáng đãng, tôi nhìn trên núi có những ánh lửa lập lòe, nhỏ như tàn thuốc lá, mẹ bảo: Ma rừng đấy con ạ.

Rồi lại có những khi tôi thấy những vệt lửa kéo dài, mẹ lại nói: Con ma này to quá. Nhiều năm sau lớn lên, tôi biết rằng, không có con ma rừng nào hết. Đó chỉ là những lò đốt than của các tiều phu trên núi, và những đám cháy rừng lẻ tẻ ban đêm. Tuy nhiên, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho một “kỳ quan” của quê hương vẫn không hề thay đổi.

Trong ký ức non nớt của mình, tôi luôn coi núi là một cái gì đó cao siêu và linh thiêng lắm. Tôi vừa kính sợ, lại vừa tò mò và thích thú.

Bao nhiêu năm xa quê lập nghiệp xứ người, mỗi năm tôi đều sắp xếp trở về một vài lần. Lòng rất vui khi ngọn núi thân yêu của tôi vẫn còn đó, sừng sững, hùng vĩ và vẫn một màu xanh xám, sâu thẳm và huyền bí.

Họ lên rẫy bằng cách đi bộ, xe đạp hoặc xe máy, giữa những con đường nhỏ xíu ẩn mình dưới tán cà phê, nên nhìn từ xa, cũng chỉ thấy như những sợi chỉ, ngoằn ngoèo, nhỏ xíu. Rừng có mất đi ít nhiều, nhưng cái màu xám huyền bí đó vẫn tồn tại. Cho đến hôm nay, dưới sự điều khiển của con người, những cỗ máy vô tri với bàn tay khổng lồ đang ngày đêm gầm rú, xúc hàng tấn đất đá, san gạt mặt bằng để xẻ đường, mở núi làm khu du lịch, làm homestay, làm farmstay.

Ngọn núi mang trên mình đầy rẫy những vết sẹo mà phải lâu, rất lâu nữa mới có thể lành. Màu xanh xam xám sâu thẳm ngày nào nay đã điểm tô thêm những mảng màng sang sáng, trắng trắng của đất đá.

Dẫu biết rằng, sự phát triển nào cũng sẽ phải đánh đổi, việc phát triển du lịch trên núi ắt hẳn sẽ mang lại sinh kế cho rất nhiều người. Tuy nhiên, tại sao chúng ta không chọn giải pháp phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên?

Chúng ta hoàn toàn có thể phát triển nhiều loại hình du lịch nghĩ dưỡng sinh thái, không tác động nhiều đến môi trường như những mô hình tiến tiên của châu Âu. Hơn nữa, việc phát triển du lịch sinh thái còn góp phần tuyên truyền cho du khách tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường.

Tại sao cứ nhất định phải xây dựng nên những con đường hoành tráng, những tòa nhà bê tông xù xì hay những dự án đầy tiện nghi?

Theo THÌN / VNEXPRESS

Tags: ,