Chàng đô vật Mạc Đăng Dung đã lên ngôi vua như thế nào?

Từ một quan võ cấp thấp, nhờ tài trí, mưu lược, Mạc Đăng Dung soán ngôi nhà Lê, xưng vua lập nên triều đại nhà Mạc ở nước ta.

Thành nhạc Mạc ở Lạng Sơn.

Dòng dõi trâm anh

Tương truyền, cuối thời Lê Sơ có cô con gái con quan Thượng thư họ Nhữ tinh thông lí số, có tài tiên đoán tương lai. Nàng biết rằng, khí số nhà Lê đã đến ngày suy và một bậc đế vương sẽ xuất hiện. Nàng hy vọng rằng mình sẽ lấy được người ấy hoặc sinh ra một bậc vua. Kén chọn mãi nàng mới lấy vị Nghiêm Quận công Văn Đình. Nhưng sau khi lấy nhau, nàng biết rằng mình nhầm, chỉ có thể sinh con đến bậc Trạng nguyên (về sau quả thực sinh được Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm). Bấy giờ triều đình mở khoa thi võ, tình cờ nàng gặp một chàng trai đánh cá nghèo tuổi vừa đôi mươi lên kinh dự thi. Đó là một chàng cao lớn, mặt vuông, mắt tròn, tiếng nói trầm hùng, tuy ăn mặc rách rưới nhưng có phong độ đàng hoàng, đĩnh đạc. Vừa thoạt nhìn và trao đổi dăm ba câu hỏi han, nàng Từ Thục đã cất lời tự than rằng: “Lúc trước chẳng gặp nhau, nay đến đây làm gì!”. Bởi nàng đã thấy được ở chàng trai ấy có khí tượng đế vương, sau này ngôi vua ắt về tay chàng. Chàng trai ấy chính là Mạc Đăng Dung.

Mạc Đăng Dung làm nghề đánh cá tại làng chài Cổ Trai huyện Nghi Dương (Hải Dương). Chàng có sức khoẻ lạ thường, bơi lội như con cá kình, chèo lái thuyền băng băng ngược gió, nhưng đời sống cả nhà vẫn không khá lên được. Chàng chính là hậu duệ bảy đời của vị Trạng nguyên hiển hách Mạc Đĩnh Chi. Lần giở lên xa hơn, cụ viễn tổ 16 đời là Mạc Hiển Tích cũng đỗ đầu khoa văn học thủ tuyển năm Bính Dần (1086) đời vua Lý Nhân Tông và làm quan đến chức Thượng thư.

Vốn dòng dõi trâm anh thế phiệt như thế, nhưng sau đận nhà Minh sang xâm chiếm nước ta, con cháu mấy đời nay đều lâm vào cảnh nghèo, phải bôn ba về xứ Hải Dương làm nghề chài lưới. Bấy giờ triều Lê đang suy tàn, giặc giã nổi lên khắp nơi, triều đình không trọng văn nữa, Đăng Dung cũng như nhiều kẻ sĩ khác muốn tiến thân phải theo đường võ nghiệp.

Khởi sự bằng võ nghiệp

Mạc Đăng Dung còn trẻ, nhưng đã là một đô vật nổi danh khắp xứ Đông. Năm ấy chàng lên Kinh dự thi đấu võ. Mạc Đăng Dung thi môn đấu vật, chàng đã lần lượt hạ các đô vật từ các lò vật nổi tiếng trong nước từ Phong Châu phía Bắc đến Thức Vụ xứ Nam và ngay cả đô vật lừng lẫy lò Mai Động ở Kinh thành. Cuối cùng không còn một ai lên thượng đài đấu với chàng nữa, Mạc Đăng Dung được xướng loa trúng Đô lực sĩ Võ Trạng nguyên.

Mạc Đăng Dung được sung vào đội quân Túc vệ, khởi sự chỉ là một viên võ quan cấp thấp: Cầm lọng che theo xe vua Uy Mục! Chiếc lọng ấy khá nặng, không phải võ sĩ nào cũng cầm được. Ngoài ra, Đăng Dung còn được giao nhiệm vụ “chấp kích lang”: Vác kích theo bảo vệ vua nữa.

Trải qua ba đời vua, từ một quan võ cấp thấp, nhờ tài trí, mưu lược, năm 25 tuổi (1508) Mạc Đăng Dung được phong Đô chỉ huy sứ đứng đầu quân Túc vệ. Năm 28 tuổi (1511) được tiến phong tước Vũ Xuyên bá. Năm 33 tuổi (1516) được cử đi trấn thủ Sơn Nam, gia phong chức Phó tưởng Tả Đô đốc. Năm 35 tuổi (1518) được thăng Đề đốc, tước Vũ Xuyên hầu, thống lĩnh quân thủy bộ xứ Hải Dương (bao gồm Hải Dương, Hưng Yên, Thái Bình, Hải Phòng ngày nay). Do đánh dẹp được cuộc nổi loạn của Lê Do, chiêu hàng Nguyễn Kính, Hoàng Duy Nhạc nên năm 1519, khi 36 tuổi ông được phong tước Minh Quận công. Năm sau là Tiết chế các doanh thủy lục quân 13 đạo, thống lĩnh toàn bộ quân đội trong nước. Năm 38 tuổi (1521) được tấn phong Nhân Quốc công. Và đến năm 40 tuổi đã lên tới cực phẩm tước Thái sư An Hưng vương.

Cuối cùng cái gì phải đến đã đến. Đúng như tài tiên đoán của bà Từ Thục, năm 1527 Mạc Đăng Dung soán ngôi nhà Lê, xưng vua lập nên triều đại nhà Mạc ở nước ta.

Theo KIẾN THỨC

Tags: , ,