Bản nhạc Pavane của Gabriel Fauré: Tuyệt phẩm cho một ngày mưa

Pavane của Gabriel Fauré  được yêu thích bởi giai điệu đẹp quyến rũ với tốc độ chầm chậm tao nhã. Có nhà phê bình âm nhạc gợi ý, bản nhạc này nên được nghe vào một ngày mưa tầm tã hoặc một buổi chiều muộn…

Gabriel Fauré (1845-1924) là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ đàn organ người Pháp. Ông là một trong những nhà soạn nhạc xuất sắc của Pháp thế kỷ 19.

Ông sinh ra trong gia đình nhà giáo, là con thứ sáu trong nhà. Tuy cha mẹ Gabriel không thích âm nhạc nhưng đứa con thứ sáu của họ có năng khiếu âm nhạc từ rất sớm. Ông Saubiac, một nghị sĩ trong vùng, sau khi nghe Gabriel Fauré mới có 9 tuổi chơi đàn, đã giới thiệu cậu bé Fauré theo học nhạc tại Trường Niedermeyer. Ở đó, Fauré được học chơi piano với Camille Saint-Saëns. Sau tốt nghiệp, Fauré có chân chơi đàn organ tại Nhà thờ Saint Sauveur, Rennes, đồng thời còn là trợ lý đàn organ cho Nhà thờ Saint Sulpice, Paris. Từ năm 1896, ông là giáo sư sáng tác của Nhạc viện Paris, là hiệu trưởng trong những năm 1905-1920. Ông có những học trò xuất sắc như Ravel, Boulanger, Enescu, Schmitt, Koechlin, Roger-Ducasse. Ông qua đời tại thủ đô Paris.

Âm nhạc của Gabriel Fauré chậm được công nhận ngoài nước Pháp, nhưng giờ đây ông được coi là một trong những nhà soạn nhạc lớn nhất của Pháp, là bậc thầy về liên ca khúc, nhà thơ của đàn phím, người viết nhạc thính phòng sâu sắc.

Fauré để lại các vở opera Prométhée (1900), Pénélope (1913), bản Requiem (1887), nhạc cho vở kịch của Alexandre Dumas (1888), Shylok của Hauraucourt (vở kịch dựa trên tác phẩm của William Shakespeare) (1889), những tác phẩm cho dàn nhạc, đáng chú ý có Pavane (1887), tổ khúc Pelléas và Mélisande trích từ âm nhạc của kịch nói của Maerterlinck (1898), bản Những mặt nạ và những điệu nhảy vùng Bergamo (1919), những tác phẩm cho dàn đồng diễn khí nhạc thính phòng gồm có tam tấu, tứ tấu, ngũ tấu, hai bản sonata cho violin và piano (1876, 1921), 13 bản norturne, 13 bản bacarolle, những liên khúc romance, những hợp xướng.

Trong các tác phẩm của ông, bản Pavane (Op. 50) được coi là một trong những bản nhạc cổ điển được yêu thích nhất mọi thời đại.

Bản nhạc này được Fauré lấy cảm hứng từ pavane – một điệu nhảy thịnh hành vào thế kỷ 16 và thường được chơi trong ngày đưa dâu ở Paris, mang âm hưởng một chút vui xen lẫn một chút buồn, như hoài niệm thời con gái đã qua.

Pavane của Gabriel Fauré được yêu thích bởi giai điệu đẹp quyến rũ với tốc độ chầm chậm tao nhã, gợi cho người nghe sự thanh lịch, độ mỏng manh dễ vỡ pha chút sầu muộn, một bức tranh với những mảng màu dịu nhẹ tinh tế… Có nhà phê bình âm nhạc gợi ý, bản nhạc này nên được nghe vào một ngày mưa tầm tã hoặc một buổi chiều muộn…

Theo HỘI YÊU NHẠC CỔ ĐIỂN

Tags: ,